Navigation

Xây dựng hồ sơ nghèo: Ví dụ điển hình về tầm quan trọng của việc sử dụng quy mô và thành phần hộ gia đình tại Việt Nam

  • Date: 01 Jan 2002
  • Series: Báo cáo nghiên cứu số 3
  • Author: Howard White, Edoardo Masset
  • Download the full text ( English, 299 KB, PDF document )

Quy mô và thành phần hộ gia đình thường bị không được xét đến khi tính mức nghèo thu nhập, dẫn đến một bức tranh không chính xác và thiếu thông tin về mối liên hệ giữa quy mô hộ gia đình và đói nghèo. Các nghiên cứu dựa trên điều tra hộ gia đình tại các nước đang phát triển cho thấy nghèo đói có xu hướng gia tăng theo quy mô hộ gia đình. Tuy nhiên, các kết quả cho rằng các hộ gia đình đông thành viên nghèo hơn được đưa ra dựa trên giả thiết tất cả các thành viên có mức tiêu dùng như nhau, và hai hoặc trên hai thành viên sống chung sẽ có mức tiêu dùng bằng với mức họ sống riêng. Trong bài viết này, các tác giả phân tích hai cuộc điều tra hộ gia đình thực hiện tại Việt Nam vào những năm 90, và cho thấy nếu không có sự điều chỉnh cho quy mô và thành phần hộ gia đình thì các kết quả thu được sẽ không phản ánh được đúng thực tế. Các kết quả như vậy sẽ phóng đại số người nghèo thực tế tại Việt Nam, đặc biệt là trẻ em nghèo. Bên cạnh đó, các kết quả như vậy còn làm giảm mức nghiêm trọng của vấn đề nghèo nông thôn, đặc biệt là đối với người ít học, dân tộc thiểu số, và các hộ gia đình có nữ là chủ hộ. Các tác giả nhấn mạnh tầm quan trọng của việc sử dụng các chỉ số nhằm đạt được số liệu chính xác, một vấn đề rất quan trọng đối với Việt Nam.

Household size and composition are often overlooked when income poverty is measured. This leads to a distorted picture of poverty and lack of understanding of the relationship between household size and poverty. Empirical studies based on household studies in developing countries have virtually always found that poverty tends to increase with household size. But the findings that large households are poorer is based on the assumption that all individuals consume the same amount, and that two or more persons living together consume the same as if they were living separately. 
In this paper, the authors analyse two household studies conducted in Vietnam in the 1990s, and show that without making adjustments for household size and composition their results are misleading. Such results overstate the absolute number of Vietnamese poor, and of poor children in particular. At the same time, they understate rural poverty, particularly amongst poorly educated people, ethnic minorities, and female-headed households. The authors thus emphasise the importance of using multiple indicators to obtain accurate data, with particular relevance for Vietnam.