Chỉ số nghèo đa chiều trẻ em: khi xét đến quan điểm của trẻ em

small

Việt Nam đã đạt được kết quả giảm nghèo ấn tượng, với tỷ lệ nghèo giảm từ 58% từ đầu thập kỷ 90 xuống dưới 10% năm 2010 (Ngân hàng Thế giới, 2012). Tuy nhiên, mức chuẩn nghèo do Chính phủ sử dụng hiện nay để tính toán tỷ lệ nghèo dựa trên định nghĩa mức thu nhập vẫn còn một số hạn chế, đặc biệt là khi không tính đến mọi yếu tố khác tác động đến chất lượng cuộc sống của người dân, cụ thể là tiếp cận các loại hình dịch vụ. Không có cơ hội tiếp cận các dịch vụ cơ bản, các hộ gia đình ở ngay trên mức chuẩn nghèo rất dễ có khả năng bị tụt trở lại mức nghèo. Trên thực tế, có gần 30% hộ gia đình được xếp loại nghèo năm 2012 trước đó đã từng được xếp vào hạng ‘không nghèo’ năm 2010 (Nguyễn và cộng sự 2014). Năm 2015, trước nhu cầu cải thiện các chỉ số đo lường về nghèo đói, Chính phủ Việt Nam đã đưa ra một quyết định áp dụng Chỉ số nghèo đa chiều trong giai đoạn 2016-2020. Tính đến nay, mỗi chiều của chỉ số nghè này đều có chung trọng số.  Tuy nhiên, mỗi nhóm dân số sẽ có mức độ đánh giá tầm quan trọng khác nhau đối với mỗi chiều. Dựa trên số liệu của CTNC “Những Cuộc đời trẻ thơ”, nhóm nghiên cứu đưa ra định nghĩa về “một cuộc sống tốt” theo quan điểm của trẻ, và kết quả nghiên cứu cho thấy tỷ lệ nghèo tính theo đầu người đối với trẻ em cao hơn so với chỉ số nghèo tính toán dựa trên trọng số đồng đều. Bên cạnh đó, cảm nhận của trẻ về giá trị đời sống thay đổi theo độ tuổi của các em.  

 

Vietnam has achieved impressive poverty reduction, with the poverty rate falling from 58 per cent in the early 1990s to less than 10 per cent by 2010 (World Bank 2012). However, the poverty line used by government to calculate poverty rates is based on an income defiition which has a number of limitations, primarily that it does not count everything that affects the quality of people’s lives, especially access to services. Without access to basic services, households just above the poverty line are more likely to fall back into poverty. Indeed, around 30 per cent of households defied as poor in 2012 had been counted as ‘non-poor’ in 2010 (Nguyen et al. 2014). In 2015, in response to the need to improve poverty measures, the Government of Vietnam issued a decision on the application of a Multidimensional Poverty Index for the period 2016 to 2020. So far, the same weighting has been applied to all dimensions of poverty. However, different population groups may value the various dimensions of poverty differently. Using data from Young Lives to assess children’s perspective on what is a ‘good life’, we found that headcount poverty rates for children are higher than those calculated using equal weights and children’s perceptions of what matters for well-being changes as they get older.